Trong đời có rất nhiều chuyện thà rằng ‘không biết’ vẫn còn tốt hơn là ‘biết’


Có hai người bị rơi xuống nước, một người thì thị lực rất tốt, còn người kia thì bị cận thị. Hai người đều đang gắng sức vùng vẫy trên mặt sông rộng rãi, chẳng mấy chốc đã bắt đầu cảm thấy kiệt sức. Bỗng nhiên, người có thị lực tốt đó nhìn thấy ở phía trước không xa có một chiếc thuyền nhỏ đang trôi giạt về phía họ.

Người bị cận thị đó cũng nhìn thấy mang máng. Thế là, cả hai người bèn dốc hết sức mình, gắng sức bơi về phía con thuyền nhỏ.

Đang bơi đang bơi, người có thị lực tốt kia bỗng ngưng lại không bơi tiếp nữa, bởi anh nhìn thấy rõ đó không phải là một con thuyền nhỏ, mà là một khúc gỗ mục đang trôi giạt trên mặt nước.

Người bị cận thị lại không biết đó là một mảng gỗ, anh vẫn gắng sức không ngừng bơi về phía trước. Cuối cùng anh đã bơi được đến đích, khi phát hiện đó là một khúc gỗ mục, anh thấy mình đã cách bờ không còn xa nữa.

Người có thị lực kém lại hơn người có thị lực tốt.

Người có thị lực tốt kia cứ như vậy đã buông xuôi để mặc cho mình chết đuối; còn người bị cận thị kia lại cứu được mạng sống của mình.

Có hai người bị mắc bệnh ung thư. Một người đôi tai rất thính, từ trong cuộc trò chuyện giữa các bác sĩ đã nghe được họ chỉ có thể sống được ba tháng nữa thôi.

Còn người kia thì tai lại có vấn đề, đừng nói đến chuyện nghe lén bác sĩ trò chuyện, dù cho bác sĩ có trực tiếp nói với ông, ông vẫn nghe không được rõ. Điều kỳ lạ là, ông không chỉ đã sống được hơn ba tháng đó, mà cho đến bây giờ dù đã hai năm trôi qua, ông vẫn còn đang sống rất khỏe mạnh lạc quan.

Ở Mỹ, có hai công ty tầm cỡ như nhau, Tổng giám đốc của hai công ty này một người tên Robert, một người gọi tên Stevie. Robert là người giỏi tính toán, phàm là chuyện gì đều nhìn xa trông rộng hơn người khác. Bởi vì ông đã dự đoán trước nước Mỹ sẽ rơi vào cuộc khủng hoảng tài chính vào năm 2008, vậy nên ông quyết định giải tán công ty, bởi làm vậy còn có thể giữ lại một ít tiền sinh hoạt cho bản thân mình và các công nhân viên, nếu không đến lúc đó nhất định sẽ nợ nần chồng chất. Bởi vì ông đã phân tích được rằng, đến năm 2008, nước Mỹ có 30% công ty sẽ bị vỡ nợ, doanh nghiệp nhỏ giống như hiện giờ của ông chắc chắn sẽ nằm trong 30% đó.

Còn Stevie không những không phải là người giỏi tính toán, thậm chí còn cho người ta một cảm giác đần độn. Ông thật thà cho rằng, tương lai luôn là chuyện không thể đoán trước được, cho dù bạn có đem kế hoạch hoàn mỹ nhất trên đời đặt ở ngay trước mặt ông, ông cũng sẽ không tin, bởi vì chuyện của tương lai vẫn còn chưa thật sự đến.

Ông cảm thấy chỉ cần công ty của mình còn có thể tồn tại một ngày, ông nhất định sẽ để cố gắng chèo chống thêm một ngày. Kết quả, công ty của ông quả nhiên thật sự đã vượt qua cơn khủng hoảng tài chính phủ khắp toàn cầu này hệt như có kỳ tích này.

Stevie không giỏi tính toán lại đưa công ty vượt qua khủng hoảng. Ảnh theo plo.vn

Sau cùng, người biết tính toán đã giải tán công ty, còn người không biết tính toán lại khiến cho việc làm ăn của công ty càng thịnh vượng hơn trước.

Trong cuộc sống, rất nhiều chuyện thà rằng không biết sẽ còn tốt hơn nhiều so với biết. Đây chính là hồ đồ khó có được, kẻ khờ có phúc của kẻ khờ mà mọi người thường hay nói. Thật ra, rất nhiều niềm vui và hạnh phúc trong đời người đều là ẩn giấu trong sự hồ đồ của mình!

Thiện Sinh biên dịch

Xem thêm:

 



Source link

Leave a Reply