Đi tìm hạnh phúc, chàng trai đến thăm 3 cửa hiệu, bí mật bất ngờ được mở ra trong đêm…

[ad_1]

Một ngày nào đó, khi mong muốn suy tư về cuộc đời của bạn đến gõ cửa, thì hãy đọc ba câu chuyện ngắn dưới đây. Chúng giống như ba người bạn, mỗi người sẽ mang tới cho bạn một góc nhìn mới về “Hạnh phúc” – thứ mà con người nào cũng khát khao chạm tới. Hãy lắng nghe, thậm chí là đối thoại với 3 ‘vị khách’ này, có lẽ bạn sẽ có thêm những gợi ý mới mẻ và hữu ích cho câu hỏi “hạnh phúc là gì?”. 

Vị thầy tu hạnh phúc – “Hạnh phúc nằm ở đâu khi cuộc đời vẫn bộn bề những khó khăn?”

Một ngày kia, vua Ba Tư ngồi kiệu ngự giá khắp kinh thành, qua ô cửa sổ nhỏ của chiếc kiệu, ông lặng lẽ quan sát cuộc sống của thần dân một cách chăm chú. Bỗng nhiên, nhà vua nhìn thấy một thầy tu ngồi một mình ở giữa ngã tư đường, miệng mỉm cười biểu lộ niềm hạnh phúc vì một điều gì đó. Vị thầy tu này ăn vận một cách nghèo nàn, ngoại trừ cái đĩa nhỏ trên tay và tờ giấy chỉ đường ra, thì không có một đồ vật gì bên cạnh ông ấy.

Vài ngày sau, nhà vua lại ngự giá trên con đường này và Ngài lại nhìn thấy chính vị thầy tu đó đang tràn trề hạnh phúc với cặp mắt lim dim ngủ lơ mơ đầy mãn nguyện.

Sang ngày tiếp theo, nhà vua cũng lại chọn con đường này với mục đích xem vị thầy tu có còn ở chỗ đó không, và Ngài lại thấy cảnh tương tự. Hầu như ngày nào nhà vua cũng ngự giá trên con đường này và lần nào Ngài cũng thấy vị thầy tu ở trong trạng thái như vậy.

Cuối cùng, không thể chịu đựng được lâu hơn nữa, nhà vua rời khỏi kiệu, tiến đến gần thầy tu, kính cẩn hỏi: “Tại sao lúc nào tu sĩ cũng tươi cười như vậy? Hầu như ngày nào ta cũng thấy tu sĩ ở đây với khuôn mặt tràn đầy hạnh phúc?”

(Ảnh mình họa dẫn qua Pinterest)

“Đúng vậy, thưa bệ hạ”, vị thầy tu mỉm cười nói.

Nhà vua ngạc nhiên hỏi: “Tại sao nhà tu sĩ lại hạnh phúc như vậy, tu sĩ có nhiều tiền đúng không?”

“Thưa bệ hạ, thần dân không có một thứ gì cả. Có thể cả ngày trời, thần dân chỉ được bố thí một chút đồ ăn mà thôi”.

“Tu sĩ có nhà ở và gia đình không?”

“Cả hai thứ đó thần dân đều không có. Thần dân tưởng tượng cõi thế gian này như là một ngọn gió.”

“Chắc là nhà tu sĩ luôn khỏe mạnh chứ.”

“Thưa bệ hạ, hoàn toàn không được như vậy, cái giá lạnh của những đêm đông thường làm cho toàn thân của thần đông cứng và hai hàm răng cũng rụng hết, không còn một cái nào”.

“Thế điều gì làm cho tu sĩ hạnh phúc đến vậy. Hãy nói cho ta biết, có thể công thức của nhà ngươi về hạnh phúc sẽ có ích cho ta chăng. Ta có mọi thứ, nhưng ta bất hạnh”.

“Thượng đế không bao giờ đem đến cho những thách thức mà con người không thể vượt qua. Những thách thức cũng đều không đến ngẫu nhiên, chúng được Thượng đế an bài vào một thời điểm, trong hoàn cảnh nhất định chính là để con người nhỏ bé chúng ta học được điều gì đó giúp ích cho ta trong quá trình đi tới sự trưởng thành. Có những hoàn cảnh khó khăn mà trong đó con người chính là nơi để những giá trị tâm linh hình thành và thăng hoa. Thần hạnh phúc vì đã nhận ra sự thật này.

(Ảnh minh họa dẫn qua: Tuổi trẻ)

Thần hiểu rằng thân phận hiện tại của thần, nơi ở hiện tại và tất cả những gì xảy ra đối với thần là những điều tốt nhất mà Thượng đế dành cho thần. Vậy nên, Thần chấp nhận tất cả những điều này với lòng biết ơn và nụ cười, với sự chịu đựng và với tất cả lòng kiên nhẫn của mình. Thần cố gắng thấu hiểu tất cả những gì Thượng đế nói với thần và đi theo hướng mà Thượng đế chỉ dẫn cho thần. Thực hiện những điều đó không làm cho thần hoàn toàn hạnh phúc ngay lúc này, nhưng chúng giúp thần vén được bức màn mây u ám của cuộc đời, để bước lên con đường dẫn tới phía chân trời chan chứa ánh sáng của sự giác ngộ đang ở ngay phía trước.”

Suy ngẫm:

Bình tĩnh bước qua gian nan, hạnh phúc nhất định chờ bạn ở ngay phút giây khó nạn tan hết. Chỉ cần nhẫn nhịn và kiên định, ta sẽ chạm tay được vào “hạnh phúc”, cái “hạnh phúc” đến từ tận trong tâm khảm, khi chúng ta hiểu tâm hồn mình đã trưởng thành.

Có một cậu bé giúp cha định nghĩa về “Hạnh phúc”

Có một cậu bé được sinh ra trong gia đình rất giàu. Một ngày kia, người cha đưa cậu đến một nước nọ với mục đích để cho con trai của mình thấy được người nghèo ở đó sống như thế nào. Họ đến trang trại của một gia đình rất nghèo theo như đánh giá của người cha. Hai cha con đã ở đó vài ngày. Trên đường trở về nhà, người cha hỏi con trai mình có thích chuyến đi này không.

(Ảnh minh họa dẫn qua nospensees)

“Ô, thật là thú vị cha ạ” – cậu bé trả lời. “Thế con đã thấy được người nghèo sống như thế nào chứ?”. ”Vâng, con đã thấy” – cậu bé nói. Người cha bảo con trai mình nói chi tiết hơn về những ấn tượng của mình từ chuyến đi.

“Vâng, nhà ta chỉ có một con chó, họ có bốn con. Trong vườn nhà ta chỉ có một cái ao, trong khi nhà họ có con sông chảy vô tận. Đêm đến, nhà ta có vài cái đèn đắt tiền, nhưng họ có nhiều ngôi sao ở trên đầu. Nhà ta có sân lát gạch nhỏ, còn họ có cả chân trời. Chúng ta chỉ có một miếng đất nhỏ, trong khi họ có cả một cánh đồng bất tận. Chúng ta mua đồ ăn hàng ngày, còn họ làm ra chúng. Chúng ta có hàng rào cao để giữ gìn của cải, còn họ không cần đến cái đó, bởi vì đã có bạn bè trông nom giúp”.

Người cha lặng nhìn con trai mình. Ông không thể nói thêm gì nữa.

Cậu bé nắm tay cha và hỏi: “Cha à, chúng ta thật sự không giàu có đúng không?”

Suy ngẫm:

Thực chất hạnh phúc rất đơn giản, nó là thứ tạo nên tâm thái thiện lành của chúng ta khi trái tim và tâm hồn ta có thể kết nối với những trái tim khác, với những tâm hồn khác và với sự nhiệm màu của vũ trụ bao la.

(Ảnh minh họa dẫn qua Pinterest)

Đơn giản hơn khi chúng ta biết người bạn của mình đang cần một bờ vai để tựa, khi chúng ta có thể chia sẻ một câu chuyện tâm đắc với một người bạn cùng mê sách, khi ta có thể ngồi say sưa ngắm một bông hoa, một bầu trời đêm và bình yên tận hưởng những vẻ đẹp ấy, thì đó chính là “hạnh phúc”. Hạnh phúc khi chúng ta biết mình tự do.

Câu chuyện thứ ba: Hạnh phúc nằm trong ba cửa hiệu?

Một ngày nọ, một người đàn ông chính trực và chân thành lên đường đi tìm “hạnh phúc” thực sự là gì. Anh quyết định đến hỏi người đàn ông thông thái nhất trong ngôi làng của mình, bởi anh tin chắc, kinh nghiệm sống và trí tuệ của Tù trưởng có thể giúp anh.

Đến lều của Tù trưởng, anh được ông tiếp đón ân cần. Đặt tách trà bạc hà trước mặt anh, ông mới bắt đầu đề cập đến hành trình đi tìm “hạnh phúc”:

“Anh có thể tìm thấy hạnh phúc, nhưng đường đi rất xa và rất gian nan. Nhưng ta tin, anh sẽ không thể lạc đường. Hãy đến trung tâm ngôi làng mà ta đã miêu tả cho anh. Ở đó có ba cửa hiệu nằm cạnh nhau, anh hãy tham quan thật kĩ ba cửa hiệu này. Đó sẽ là nơi mà anh tìm thấy “bí mật của hạnh phúc”“.

Người đàn ông cảm ơn vị Tù trưởng và khởi hành không chút chậm trễ. Sau khi men theo con suối, vượt qua khu rừng tối tăm. Anh đã tới được một ngôi làng mà cảnh trí bình yên nơi đó khiến trái tim anh rung động mạnh mẽ: “Đây chính là ngôi làng đó! Chính là ngôi làng đó!”

(Ảnh minh họa dẫn qua Routard)

Người đàn ông nhanh chóng tìm đến trung tâm làng. Anh thực sự đã tìm được ba cửa hiệu mà ông lão nói. Hăm hở, anh bước vào cửa hiệu đầu tiên – một cửa hiệu bán toàn những mảnh gỗ với hình thù được cắt gọt kì lạ, ngoài ra không còn gì cả. Anh quan sát rất kĩ xung quanh nhưng đành đi sang của hiệu thứ hai, anh hơi thất vọng nhưng lại tự trấn an: mình vẫn còn chưa đi thăm hai của hiệu kia. Nhưng sau khi thăm cửa hiệu thứ hai và thứ ba, anh hoàn toàn thất vọng: bởi trong cửa hàng thứ hai người ta chỉ bán toàn những dây thép đủ loại kích cỡ, còn cửa hàng thứ ba thì còn tồi tệ hơn, họ bán những chi tiết kim loại mà anh không thể hình dung ra chúng để làm gì.

Chán nản, người đàn ông tìm một nhà trọ nhỏ gần đó nghỉ qua đêm. Anh ấy sẽ trở về nhà vào ngày hôm sau.

Khi màn đêm buông xuống, người đàn ông đang nằm dài trên giường vì thất vọng và mệt mỏi thì bỗng… Anh nghe thấy một giai điệu mĩ diệu vọng vào. Anh tự hỏi: “Âm thanh tuyệt vời ấy có thể đến từ loại nhạc cụ nào nhỉ?”. Vội vàng, anh tìm tới nơi âm thanh ấy phát ra. Khi đến trước mặt người nghệ sĩ, anh cảm thấy thật khó tin: chiếc đàn ấy đã được làm từ những nguyên liệu trong ba cửa hàng mà anh đã vào.

(Ảnh minh họa dẫn qua bioenergieetlieudevie)

Giây phút này, tâm hồn người đàn ông chính trực và chân thành như vừa được một luồng sáng soi tỏ. Cuối cùng, anh cũng hiểu ra cái bí ẩn thật sự của hạnh phúc:

“Thực ra chúng ta đã có tất cả mọi nguyên liệu của hạnh phúc trong cuộc sống của mình. Chỉ có điều để có thể cảm nhận được sự hiện hữu của nó, nhiệm vụ của chúng ta là kết hợp tất cả những nguyên liệu ấy sao cho thật hài hòa, như cách người ta kết hợp những mảnh gỗ, dây sắt và các chi tiết kim loại để làm ra chiếc đàn kì diệu. Làm đúng, tâm hồn ta sẽ có thể mãi mãi tấu nên những giai điệu thánh khiết mang tên ‘Hạnh phúc’”.

Theo Inspirational stories

Thành Nguyễn – Ly Ly

 

Xem thêm:

[ad_2]

Source link

Leave a Reply